TƯƠNG QUAN GIỮA THÁNH PHAOLÔ VÀ TÍN HỮU THUỘC CÁC CỘNG ĐOÀN KITÔ TIÊN KHỞI  

Tác Giả: Đức Ông Giuse Linh Tiến Khải


 Khi đề cập tới gương mặt và cuộc đời thánh Phaolô, chúng ta không thể bỏ qua liên hệ giữa thánh nhân và tín hữu thuộc các cộng đoàn Kitô tiên khởi do chính ngài thành lập và nhọc công vun trồng. Nhiều văn bản trong các thư của ngài chứng minh cho thấy thánh nhân là một vị chủ chăn rất nhậy cảm và đầy nhiệt huyết. Chẳng hạn khi chứng minh cho tín hữu Côrintô thấy tính chất trung thực trong sứ mệnh thừa tác để chống lại các người vu khống chống đối ngài, thánh Phaolô đă bất đắc dĩ phải nói về những lao công khổ nhọc, những âu lo khắc khoải và cả những điêu đứng của ngài nữa. Thánh nhân viết trong chương 11 thư thứ hai gửi cho họ: ”Ngoài những cơ cực bề ngoài ấy, tôi c̣n phải ngày đêm lo lắng cho các giáo đoàn. Có ai yếu đuối mà tôi không cảm thấy yếu đuối? Có ai sa ngă mà tôi không cảm thấy như thiêu như đốt? Nếu cần phải khoe khoang, th́ tôi chỉ khoe khoang về sự yếu hèn của tôi thôi” (2 Cr 11,28-30). Nghĩa là ngoài các hệ thống tư tưởng thần học sâu sắc, các thư cũng c̣n cho chúng ta thấy Phaolô là một chủ chăn đặc biệt có khả năng chia sẻ cuộc sống của các tín hữu, giầu nhân bản, biết duy tŕ các tương quan liên bản vị sâu sắc vững vàng, nhậy cảm đối với ḷng thương mến và t́nh bạn một đôi khi rất đam mê và gây hấn nữa.

Trong chương 2 thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica, Phaolô đă dùng h́nh ảnh cha mẹ để diễn tả các liên hệ của ngài và các cộng sự viên với tín hữu. Ngài gợi lại thời gian sống và hoạt động giữa họ với những lời lẽ cảm động như sau: ”Trong tư cách là tông đồ của Chúa, lẽ ra chúng tôi được quyền đ̣i hỏi anh chị em phải trọng đăi. Nhưng chúng tôi đă ăn ở khiêm tốn giữa anh chị em, như người mẹ săn sóc con ḿnh. Chúng tôi tha thiết yêu mến anh chị em. Chúng tôi không chỉ ước ao cống hiến cho anh chị em Tin Mừng của Chúa, mà c̣n muốn hiến dâng cả mạng sống chúng tôi cho anh chị em nữa. Chúng tôi đă vất vả khó nhọc thế nào chắc anh chị em c̣n nhớ. Đang lúc chúng tôi rao giảng Tin Mừng cho anh chị em, chúng tôi cũng đă phải làm việc ngày đêm, để không phải phiền lụy ai trong anh chị em. Có anh chị em và Thiên Chúa làm chứng đó. Chúng tôi đă ăn ở trước mặt anh chị em và các tín hữu một cách thánh thiện, công chính, không có ǵ đáng chê trách. Anh chị em cũng đă biết chúng tôi cư xử với mỗi người với t́nh cha con. Chúng tôi đă khuyên bảo, an ủi và đă nài xin anh chị em sống xứng đáng với Thiên Chúa, Đấng đă gọi anh chị em vào hưởng vinh quang trong Nước của Ngài” (1 Ts 2,8-12).

Liên hệ của thánh nhân với tín hữu cộng đoàn Côrintô đă thiết tha và khổ đau nhất. Nhưng ḷng thương mến sẽ luôn luôn là động lực thúc đẩy ngài, ngay cả khi có phải nghiêm nghị cảnh cáo họ đi nữa. Chẳng hạn ngài viết trong chương 2 thứ thứ hai gửi cho họ: ”Thật ra tôi đă viết những ḍng này cho anh chị em trong khổ đau, với tâm ḷng đầy âu lo và tràn trề nước mắt. Không phải để làm cho anh chị em buồn sầu, nhưng là để cho anh chị em biết t́nh yêu thương vô bờ của tôi đối với anh chi em” (2 Cr 2,4). Trong chương 11 cùng thư Phaolô so sánh ḿnh với một người làm mai mối, đă hứa hôn tín hữu Côrintô với Chúa Giêsu, nên ghen tương khi thấy họ phản bội Chúa Kitô là hôn phu của họ: ”Thật thế, đối với anh chị em tôi cảm thấy ghen tương như Thiên Chúa ghen tương. V́ tôi đă đính hôn anh chị em với một vị hôn phu duy nhất để giới thiệu anh chị em với Chúa Kitô như giới thiệu một trinh nữ thanh khiết” (2 Cr 11,2). Mọi h́nh ảnh ấy chứng minh cho thấy Phaolô yêu thương tín hữu thật t́nh và vô vị lợi. Do đó thánh nhân viết trong chương 12 cùng thư: ”Phần tôi, tôi sẵn ḷng tiêu dùng mọi thứ tôi có, và hoàn toàn tiêu hao chính ḿnh v́ anh chị em. Cho dù tôi có yêu mến anh chị em nhiều như thế mà anh chị em ít thương mến tôi, th́ thôi cũng không hệ ǵ đâu” (2 Cr 12,15).

Tuy nhiên, nói th́ nói thế, chứ thật t́nh Phaolô muốn rằng t́nh yêu thương ấy phải là t́nh yêu thương hai chiều. V́ vậy trong chương 6 thứ thứ hai gửi tín hữu Côrintô thánh nhân mới nhắn nhủ họ như sau: ”Anh chị em Côrintô, chúng tôi đă thẳng thắn nói chuyện với anh chị em và con tim chúng tôi rộng mở, chứ không đóng kín hạn hẹp. Trái lại chính tâm ḷng của anh chị em hẹp ḥi. Hăy đáp trả lại sự rộng răi của chúng tôi. Tôi nói với anh chị em như nói với con cái, hăy rộng mở con tim cho chúng tôi” (2 Cr 6,11-13). Riêng đối với tín hữu Galát Phaolô vừa cảm động nhắc lại sự tiếp đón quảng đại chân t́nh mà họ đă dành cho ngài trước đây. Lần đầu tiên khi tới rao giảng Tin Mừng cho họ, dù thánh nhân ốm yếu bệnh hoạn, họ cũng không khinh chê hay từ chối, trái lại đă tiếp nhận ngài như thiên sứ Chúa gửi tới để loan báo sự thật cứu độ cho họ. Họ đă thương mến Phaolô tới độ giá có phải móc mắt mà cho ngài, họ cũng chẳng lưỡng lự. Thế mà giờ đây chỉ v́ thánh nhân cảnh cáo họ đừng mắc bẫy các người thù hằn và chống đối thánh nhân, muốn chiếm cảm t́nh của họ bằng cách chia rẽ họ và các liên hệ tốt đẹp giữa họ và thánh nhân, mà họ thay ḷng đổi dạ, coi người đă loan báo Tin Vui cứu độ cho họ như thù địch. Thật chẳng c̣n ǵ đau đớn hơn như Phaolô viết trong chương 4,13-17.

T́nh thương mến đối với tín hữu cũng khiến cho Phaolô sung sướng khi biết rằng họ sống ḷng tin kiên vững và vẫn thương nhớ ngài. Trong chương 3 thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica Phaolô viết: ”Giờ đây Timôtêô đă từ giă anh chị em mà trở về với chúng tôi, và đem tin vui liên quan tới ḷng tin và ḷng mến của anh chị em, cũng như cho chúng tôi biết rằng anh chị em nhớ và ước mong gặp lại chúng tôi cũng như chúng tôi mong ước gặp lại anh chị em”. Với tín hữu Côritnô Phaolô khen ngợi họ đă nhớ tới ngài trong mọi trường hợp và duy tŕ các truyền thống ḷng tin như ngài đă thông truyền cho họ (1 Cr 11,2).

Sau cùng ḷng thương mến hiệp thông ấy được tỏ hiện ra trong các lời nguyện mà thánh Phaolô hằng dâng lên Thiên Chúa để khẩn cầu cho các cộng đoàn tín hữu do ngài thành lập. Chính Phaolô cho tín hữu biết điều đó trong các thư gửi cho họ. Điển h́nh như trong chương 3 thư thứ nhất gửi giáo đoàn Thêxalônica, chương 1 thư gửi giáo đoàn Roma và chương 1 thư gửi tín hữu Philiphê (1 Ts 3,12-13; Rm 1,9-10; Pl 1,4). Thánh nhân cũng thường xin họ nhớ tới ngài trong lời cầu nguyện (1 Ts 5,25; 2 Cr 1,11; Rm 15,30-32). Chẳng hạn vào cuối chương 15 thư gửi giáo đoàn Roma Phaolô viết: ”Nhân danh Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta và nhân danh Chúa Thánh Thần là nguồn yêu thương, tôi nài xin anh chị em cùng chiến đấu với tôi qua lời cầu, mà anh chị em dâng lên Thiên Chúa để khẩn cầu cho tôi, để tôi thoát khỏi tay các kẻ bất tín vùng Giuđa và để cho tín hữu Giêrusalem vui ḷng chấp nhận đồ cứu trợ tôi đem tới cho họ” (Rm 15,30-31).

Có thể nói Phaolô chẳng yên tâm khi phải rời xa các tín hữu của ngài. V́ thế nên thánh nhân luôn luôn muốn nhận được tin tức của họ, để biết rằng mọi chuyện trong cộng đoàn xuôi chảy và đồng thời cũng là để được an ủi v́ t́nh liên đới của họ. Do đó Phaolô gửi các cộng sự viên thay ngài thăm viếng các tín hữu. Trong lúc lưu lại Côrintô, thánh nhân lo lắng cho số phận của tín hữu Thêxalônica, mà ngài đă phải vội vàng rời bỏ, v́ người do thái tại đây truy nă ngài.